Đặc tính của trẻ em là tò mò. Chúng rất quan tâm tới chuyện tình dục bởi vì chúng không nhận được những thông tin cần thiết, vì chúng muốn tìm hiểu trách nhiệm cá nhân sau này. Nhưng đáng tiếc là nhu cầu nhận thức đó không được người lớn cảm thông đúng đắn. Người lớn hay gán cho trẻ em những động cơ tình dục mà chúng chưa thể có. Ở một lớp ba, trường tiểu học có cậu bé bị phạt tội đã đem một cuốn sách cũ có vẽ hình đàn ông, đàn bà khỏa thân và đứa con trong bụng người đàn bà đang chửa. Tất nhiên, chỉ vì những hình vẽ đó mà cậu ta đem cả quyển sách tới lớp. Cậu đã bị phạt không oan vì đã đưa ra xem trong giờ học, làm bạn bè không tập trung vào bài giảng. Trong trường hợp này, chúng tôi nghĩ rằng: Nếu như cậu đem ra cho bạn bè xem trong giờ giải lao và một cậu nào đó lại dùng những từ ngữ tục để chỉ các bộ phận sinh dục của đàn bà, đàn ông thì đây là một cơ hội thuận lợi để cô giáo nói cho học sinh biết các bộ phận cơ thể đó được gọi tên như thế nào.

Trẻ vị thành niên, nhất là các chàng trai ở độ tuổi dậy thì, cần được cho biết về các căn bệnh thuộc về đường sinh dục. Nói kịp thời không có nghĩa là nói ngay ở tuổi mười bốn. Có không ít ông bố, bà mẹ cảm thấy sốc nặng khi biết con trai mình hóa ra đã nếm trải những cảm giác tình dục triệt để. Sự giao tiếp tình dục đầu tiên trong đời người đàn ông thường xảy ra sớm nhất là vào tuổi mười lăm. Tuy vậy, sau “sự kiện” đầu tiên đó, những lần tiếp xúc tình dục tiếp theo chỉ xảy ra sau đó hai ba năm, đôi khi muộn hơn nữa.

Sinh sản là chức năng khởi thủy của tình dục. Vì vậy mà ở nhiều dân tộc, nhiều thời đại, những hành vi tình dục nào không nhằm vào chức năng này đều bị lên án. Thủ dâm là một trong những bị cáo oan uổng đó. Trong một số ngôn ngữ châu Âu, thủ dâm còn được dùng đồng nghĩa với các từ "tự làm nhục", "tự bôi nhọ bản thân"…. Không những thế, hiện vẫn còn tồn tại quan điểm cho rằng thủ dâm làm kiệt sức cơ thể, làm hỏng khả năng tư duy, hoặc thủ dâm là một chứng bệnh thần kinh. Sau chiến tranh thế giới thứ hai, ở nhiều nước, người ta vẫn còn công khai lên án chuyện thủ dâm. Quan niệm sai lầm này càng được củng cố khi người ta thấy nhiều người mắc bệnh thần kinh thủ dâm ngay trước mặt người khác.

{mosimage}Với cuốn sách này, chúng tôi chỉ muốn đi tới một kết luận là: Trong giáo dục nói chung và giáo dục tình dục nói riêng, chỉ giảng giải, mệnh lệnh, cấm đoán là không đủ. Giáo dục tình dục sẽ hiệu quả hơn đối với cha mẹ, dễ dàng hơn đối với giáo viên khi nó được thực hiện trong sự tác động tự nhiên, trong một quá trình thẩm thấu. Sự tác động này không phải từ phía cha mẹ, giáo viên mà còn từ một phạm vi rộng rãi trên quy mô toàn xã hội.

Giáo dục về tình dục là một bộ phận trong chương trình giáo dục về chức năng, bổn phận của vợ chồng, cha mẹ.

Chúng ta biết rằng tình dục tồn tại như một bộ phận hoạt động cấu thành đời sống con người. Chính nó là cơ sở sâu xa cho sự xuất hiện tình yêu, tình vợ chồng, và nhờ nó mà trẻ em ra đời, loài người tồn tại. Những bài học về tình dục đã và đang đi vào thời khóa biểu học sinh nhiều nước, hoàn toàn bình đẳng bên cạnh các môn toán học, địa lý, văn học v.v… Đáng tiếc rằng hiện nay trong nhiều trường phổ thông, những bài giảng cho học sinh về tình dục vẫn còn là những giờ học đầy lúng túng và ngần ngại đối với giáo viên. Nhiều giáo viên vừa giảng vừa lo sợ trước những phản ứng của phụ huynh học sinh ở nhà.

Chuyên đề nổi bật

©2002-2015. Copyright by Sức Khỏe Cộng Đồng. Quản trị nội dung: BSCK1 Phạm Xuân Hậu.
Nội dung trên website chỉ mang tính chất tham khảo, không được áp dụng trực tiếp trên mỗi tình trạng bệnh của đọc giả.
Việc điều trị bệnh xin vui lòng đến khám trực tiếp tại cơ sở y tế.